Thực sự, tôi không biết đặt tên cho bài viết này là gì. Bởi lòng tôi có chút mông lung, gọi là gì đây khi chính tôi cũng không định hình được cảm xúc của bản thân là gì? Thương hại… hay… ngưỡng mộ?
Tất cả những thứ linh tinh rối bời này đều xuất phát từ một sai lầm nho nhỏ trong đêm qua của tôi. Do có quá nhiều việc cần suy nghĩ thành ra khó ngủ, rồi do khó ngủ thành ra tôi cầm cuốn Hoa Tư Dẫn lên đọc, mong dỗ dành giấc ngủ, nào ngờ… Từ khó ngủ, tôi đã bị mất ngủ. Rồi cả ngày hôm nay làm việc gì cũng không thể tập trung…
Tôi chưa đọc hết Hoa Tư Dẫn, nhưng tôi không muốn đọc hết. Tôi sợ cái cảm giác háo hức, trông chờ của mình sẽ khiến tôi “đau thương đến chết” nếu mối tình Quân Phất và Mộ Ngôn không có một kết thúc đẹp. Dĩ nhiên, nói “đau thương đến chết” hiển nhiên là tôi nói quá. Nhưng nếu cái kết tôi chờ đợi không như tôi mong muốn, có lẻ tôi sẽ buồn. Mà, cái buồn hiện tại trong lòng chưa nguôi thì tôi nên ngăn chặn một cái buồn khác kéo đến. Đó mới là lựa chọn khôn ngoan, có lẻ… Tôi đã qua cái tuổi tin rằng nam chính nữ chính phải hạnh phúc bên nhau trọn đời, rồi sinh ra con đàn cháu đống, tới là vẫn là một đôi uyên ương liền cánh mới là đẹp. Nhưng tôi mong muốn đó phải là một cái kết không khiến tôi nuối tiếc. Như “Thập Tam Nguyệt” vậy. Dù Thập Tam Nguyệt hay Tận Kiếp Phù Du đều làm tôi rơi nước mắt, nhưng tôi cảm thấy, đặt cạnh nhau cái kết của Thập Tam Nguyệt đẹp hơn rất nhiều, dù cả hai đều kết thúc rất tốt
Tôi muốn chia sẽ vài điều về Thập Tam Nguyệt, nhưng thật sự suy nghĩ của tôi rất lộn xộn, rất lung tung. Tôi không biết phải nói từ đâu. Khi đọc hết Thập Tam Nguyệt, điều tôi nhớ đến đầu tiên chính là những câu này
“Bảy khung may
Tằm xuân nhả hết ruột sầu nay
Chớ rằng vải lụa là may dễ
Bỗng dưng cắt đứt
Loan tươi phượng đẹp
Trên vạt áo chia hai
Chín khung may
Song song đôi bướm lại đôi cây
Bạc tình muôn thủa thường li biệt
Từ đầu tới cuối
Nỗi lòng vương vấn
Xâu chỉ mỏi mòn tay”

Khi tôi mường tượng ra hai bóng áo tím chia ra hai hướng ngược, mấy câu thơ này bỗng dưng hiện trong đầu. Chín năm, Oanh Ca mất chín năm mới nhận ra mình đặt trái tim nhầm chỗ. Còn Dung Tầm, tôi tự hỏi từ đầu chí cuối liệu có đúng là chàng chỉ nhận ra tính cảm của mình doành cho Oanh Ca ngay trước đêm chàng thành hôn với Cẩm Tước?
Đó là một câu hỏi tôi không mong muốn nhận được câu trả lời.
Tôi cảm mến chàng Dung Viên, đó là một người đàn ông tuyệt vời cho bất cứ người con gái nào lấy được chàng. Oanh Ca lấy được chàng, đó chính là sự bù đắp lớn nhất cuộc đời dành tặng Oanh Ca. Và, cá nhân tôi cho rằng, không ai xứng với chàng hơn Oanh Ca
Vì Oanh Ca là một người rất thực tế. Nàng đặt lầm tình yêu nhầm chỗ suốt chín năm, nhưng nàng không mê muội ngụp lặn trong tình cảm chín năm đó, nàng biết chấp nhận sự thật khi nhận ra mình nhầm lẫn. Nàng để tang cho tình yêu của nàng dành cho Dung Tầm mất bảy tháng, bảy tháng lạnh giá như băng. Nàng biết chấm dứt tình cảm của mình dành cho Dung Tầm để yêu thương người xứng đáng hơn, biết đạp lại tình yêu, sự bao dung của Dung Viên dành cho nàng. Tôi tin trong phút giây nàng đánh rơi chiếc cốc vào ngày sinh nhật Dung Tầm, cũng là lúc nàng hiểu ra được mình nên chấm dứt, chứ không phải vào lúc Dung Tầm ra lệnh cho nàng vào cung thay Cẩm Tước. Và tôi cũng tin, giây phút nàng gặp Dung Viên lần sau cuối, dù nàng nói lên lời oánh trách, xé rách trái tim mình cũng như bóp vụn trái tim Dung Viên theo bụi của hạt xúc xắc tương tư, trong lòng nàng vẫn tin tình yêu nàng dành cho Dung Viên không đặt nhầm chỗ. Cho nên, tôi dự đoán trước được rằng khi Quân Phất đề nghị dệt mộng cho nàng và Dung Viên hạnh phúc bên nhau, nàng sẽ từ chối. Tôi thích Oanh Ca ở điểm đó, biết nắm bắt và cũng biết buông tay. Nàng biết chấp nhận, và vì nàng chấp nhận, nàng được giải thoát. Trong bốn người, chỉ có nàng và Dung Viên mới xứng đáng được hạnh phúc. Và ít nhất, họ đều được chết trong hạnh phúc… Hạnh phúc viên mãn
Tôi thấy thương hại Dung Tầm. Dung Tầm thực sự rất đáng thương, suốt cuộc đời Dung Tầm chỉ toàn sai lầm, sai lầm nối tiếp sai lầm. Chàng sai từ lúc muốn huấn luyện Oanh Ca thành cây đao tốt nhất của mình, nhưng lại vô tình biến nàng thành một cánh tay, một phần máu thịt. Chàng sai vì đã nuông chiều tình cảm của mình dành cho Oanh Ca, để đến lúc tình yêu vướng vít trong tâm rồi lại vội vàng chối bỏ, cố gắng khiến mình căm ghét nàng. Chàng sai vì đã tìm một người thay thế Oanh Ca trong lòng mình, để rồi nhận ra thứ tình cảm ấy chàng chỉ dành cho Oanh Ca. Chàng sai vì đã mang Oanh Ca tiến cung rồi lại dùng dằng không muốn buông tay. Thậm chí, cho đến cuối cùng chàng vẫn sai vì đã mang một Oanh Ca không tỉnh táo về để yêu thương, để chiều chuộng, để bù đắp. Nhưng bù đắp cho ai?
Cho chính chàng, không phải cho Oanh Ca. Oanh Ca đã không còn cần chàng yêu thương bù đắp. Chàng chỉ muốn bù đắp cho chính mình nên thà “để nàng không bao giờ tỉnh lại” cũng không chấp nhận sự thật rằng bản thân chàng với Oanh Ca chỉ là một đoạn ký ức dai dẵng nhưng mờ nhạt trước tình cảm của Dung Viên.
“Tằm xuân nhả hết ruột sầu nay
Chớ rằng vải lụa là may dễ
Bỗng dưng cắt đứt
Loan tươi phượng đẹp
Trên vạt áo chia hai”
Giấc mơ ấy, không phải của một mình Oanh Ca, mà cả của chàng, nếu chàng sớm đối mặt, thì đã không tới nỗi phải
“Từ đầu tới cuối
Nỗi lòng vương vấn
Xâu chỉ mỏi mòn tay”
Thử hỏi trong bao nhiêu tơ lòng của Oanh Ca đã bị chàng thẳng tay cắt đứt, có bấy nhiêu sợi là rút từ tim chàng?
Đáng thương thay!
Tôi có nghe vài người nói về Hoa Tư Dẫn, ai cũng nói Tô Ngưng làm họ khóc nhiều. Nhưng với tôi, “Thập Tam Nguyệt” mới là câu chuyện khiến tôi rơi nước mắt. Cẩm Tước đáng thương vì yêu nhầm người không yêu mình để đến cuối cùng chọn lựa cái chết trong ảo mộng, Dung Tầm đáng thương vì quá ích kỷ, quá mù quáng không nhìn nhận đúng tình cảm của chính mình. Còn Oanh Ca và Dung Viên thì đáng thương vì trời không cho họ một đoạn nhân duyên dài thêm chút nữa…
Đọc xong Thập Tam Nguyệt, lòng tôi rối bời, ray rứt không yên. Chia sẽ đôi dòng…
Hỡi thế gian tình ái là chi?